Bắt quả tang học sinh lớp 8 ăn trộm, nhân viên cửa hàng tiện lợi Hàn Quốc có hành động gây bão mạng xã hội

Xã hội

Đã bao giờ bạn đi làm thêm mà phải tự móc tiền túi ra đền chưa? Với nhân viên cửa hàng tiện lợi (편의점), chuyện này “như cơm bữa”. Tính sai tiền? Đền. Làm vỡ chai rượu? Đền. Bóc hàng sai quy cách? Cũng đền. Những khoản “mất tiền oan” ấy khiến ca làm đêm vốn đã dài lại càng thêm mệt mỏi.

Nhưng có một lần tôi mất tiền mà lòng không hề thấy tiếc. Thậm chí đến giờ, mỗi khi nghĩ lại, sống mũi vẫn còn cay cay.

Những vị khách lúc 2 giờ sáng

Đêm hôm đó, tôi trực ca như thường lệ tại một cửa hàng nằm lọt thỏm giữa những khu chung cư cao cấp như Raemian (래미안) và e-Pyeonhan Sesang (e편한세상). Ở khu vực đắt đỏ này, khách hàng đa phần là cư dân khá giả, nên hiếm khi gặp cảnh thanh thiếu niên quậy phá. Gần đó chỉ có một tiệm PC Bang (PC방), nhưng sau 10 giờ tối là cấm học sinh, nên rạng sáng cửa hàng vắng tanh.

Thi thoảng, chỉ có vài em học sinh cấp 3 lang thang muộn, hoặc những đứa trẻ “con nhà người ta” vai đeo balo nặng trĩu, phờ phạc trở về từ phòng tự học.

Khi đang lúi húi sắp xếp đồ trong kho lạnh - nơi có thể nhìn xuyên ra ngoài quầy - tôi thấy một bóng người nhỏ thó bước vào. Nhìn dáng vẻ loay hoay, tôi đoán chỉ là học sinh tiểu học. Cậu bé đứng tần ngần ở kệ đồ ăn khá lâu. Rồi bất chợt, tôi thấy em lén nhét một chiếc cơm nắm tam giác (samgak gimbap - 삼각김밥) vào túi áo.

Em nghĩ tôi không thấy. Nhưng từ trong kho lạnh, tôi thấy tất cả.

“Sau này đừng làm như vậy nữa nhé”

Tôi giả vờ như không biết, quay trở lại quầy thu ngân ngồi. Một lúc sau, cậu bé mang một món đồ rẻ tiền, giá chỉ khoảng 400 won ra tính tiền. Nhìn khuôn mặt non nớt ấy, tôi không nỡ làm lớn chuyện. Tôi chỉ nói nhẹ:

“Sau này đừng làm như vậy nữa nhé.”

Cậu bé sững người. Em cúi gằm mặt, lí nhí xin lỗi rồi tự giác móc chiếc cơm nắm trong túi ra đặt lên bàn. Hỏi ra mới biết em đã học lớp 8 (Jung-2 - 중2), nhưng vì nhỏ con quá nên tôi cứ ngỡ là học sinh cấp 1.

Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng thấy xót xa lạ lùng. Sống giữa những tòa nhà chọc trời hào nhoáng, tại sao một đứa trẻ lại phải đánh đổi lòng tự trọng lấy một nắm cơm chưa đến 1.000 won?

“Muốn ăn thêm gì thì em cứ chọn đi,” tôi bảo.

Em ngước lên, nở một nụ cười hiền lành đến tội nghiệp. Nếu là đứa trẻ khác, có lẽ đã xấu hổ bỏ chạy. Nhưng em đứng lại chọn đồ. Có lẽ vì cơn đói đã thắng nỗi sợ. Cuối cùng, em mang lên một chiếc bánh mì và hai cái cơm nắm.

“Vậy đã đủ chưa?” - Tôi hỏi.

“Dạ, đủ rồi ạ.”

Khoản đầu tư cho tương lai

Tôi thanh toán hết cho em. Tiện tay, tôi lấy thêm hai chai Pepsi đang có chương trình 1+1, một chai tôi uống, một chai đưa cho em. Tổng số tiền tôi bỏ ra hôm ấy chỉ bằng nửa giờ lương làm thêm. Nhưng lạ thay, tôi không thấy tiếc như những lần phải đền tiền oan ức trước kia. Tôi chỉ nghĩ đơn giản, coi như đây là một khoản đầu tư nhỏ nhoi cho tương lai của một đứa trẻ.

Trước khi em đẩy cửa bước ra, tôi nói với theo:

“Nếu đói, cứ đến đây vào giờ này nhé. Lúc nào chị cũng ở đây.”

Cậu bé cúi đầu chào rồi bước nhanh ra ngoài, bóng dáng nhỏ bé lọt thỏm giữa màn đêm lạnh lẽo. Cửa hàng lại chìm vào im ắng. Tôi quay lại với công việc xếp hàng, nhưng trong lòng cứ thắt lại.

Có những lần mất tiền khiến ta bực bội cả ngày. Nhưng cũng có những lần “mất tiền” khiến ta thấy ấm lòng, vì biết rằng số tiền nhỏ bé ấy có thể đã giúp một ai đó đi qua một đêm dài tăm tối.

(Sưu tầm)

Chịu trách nhiệm nội dung & Thiết kế: DNBHS & TTHQ